Logo footer

Hợp tan vốn lẽ rất bình thường

135c232e 3620 409f b39b 1f5a5656cb7c
Z7631379862356 9711a727c239002a483b61fe7db23f21
Phạm Cường

Ta từng nghĩ cuộc đời dài rộng lắm

Đủ cho người ôm hết những đam mê

Nào ngờ được tháng năm trôi nhanh quá

Chưa kịp nhìn tóc đã phủ sương che…

4ef6674a 6885 411e b8ac feb262ce67eb

Bến hoang vắng phủ màu rêu cô tịch

Con đò xưa nằm ngủ dưới trăng tàn

Người khách cũ đi qua miền dâu bể

Để hồn mình lưu lạc giữa nhân gian.

*

Có đôi lúc nghe lòng như cỏ úa

Một tiếng cười cũng nhuốm vẻ chia xa

Mùa rất đẹp rồi âm thầm khép cửa

Như tuổi xanh vừa chạm đã phôi pha.

*

Ta từng nghĩ cuộc đời dài rộng lắm

Đủ cho người ôm hết những đam mê

Nào ngờ được tháng năm trôi nhanh quá

Chưa kịp nhìn tóc đã phủ sương che.

*

Tiếng chuông cổ từ xa vang rất nhẹ

Chạm tâm tư như dòng nước qua cầu

Bao phiền muộn bỗng tan vào tĩnh lặng

Chỉ còn nghe hơi thở giữa canh thâu.

*

Dòng nước ấy ngàn đời không quay lại

Như thanh xuân chẳng thể bước hai lần

Người tỉnh thức nhìn mây bay trước ngõ

Biết hợp tan vốn lẽ rất bình thường.


Pháp Nhật

Bình luận