Từ lâu rồi, ta học tìm im lặng
Chỉ tập nhìn bằng con mắt tinh khôi
Và tập nghe tiếng nói của muôn loài
Như bản thể vô thường của vạn pháp.

Từ lâu rồi, ta tập đi tập nói
Chân nhẹ nhàng từng bước chuyển duyên sinh
Trong duyên khởi không bắt đầu chung cuộc
Chúng nương nhau làm biểu hiện hữu tình.
Giữ chánh niệm để tận tường đương niệm
Thực tại là như chính nó đang là
Không suy luận hoặc bám ghì rượt đuổi
Sống an nhiên với tánh biết trong ta.
Đừng nhọc nhằn cố đi tìm chân ngã
Chúng không tên, không danh phận chi đâu
Chỉ một mớ toàn giả danh hư huyễn
Theo duyên sinh nhân quả bắc nhịp cầu.
Đừng lãng phí thời gian tìm Cực Lạc
Hiện tiền này là diệu dụng lắm thay
Tâm an trú và tinh tường rõ biết
Trong diệt sinh mà an ổn tròn đầy.
Cuộc sống này sanh diệt từng phút giây
Và cũng có biết bao điều trái ý
Đừng ngây dại trong trò chơi hư ảo
Tự buộc mình trong mộng mị làm chi.
Sự xúc chạm ắt sẽ sinh lạc – khổ
Cảm thọ nào đều cũng sẽ vô thường
Đừng để chúng phỉnh phờ lường gạt
Có thật đâu mà khổ lụy vấn vương.
Những tri giác theo hiện tình khởi niệm
Chúng diệt sinh chẳng phút ngơi dừng
Ta cứ tưởng những thông tin kinh nghiệm
Nên thẳm sâu trong hiện nghiệm tương ưng.
Muôn loài đang diễn thuyết pháp chơn thường
Bằng phương tiện nói diệt sanh vô ngã
Chỉ là một mà hiện sinh tất cả
Trong chân như diệu dụng bất tư nghì.
Cuộc sống này ta còn tìm kiếm chi
Sao không thật quay về nguồn tánh biết
Để đêm ngày vẫn hằng thường có mặt
Với muôn loài trong cõi Niết viên dung.
PHÁP LẠC GIA















