Làm sao để cân bằng giữa việc tụng kinh niệm Phật, tu tập tâm và công việc trong đời sống hằng ngày để vừa hài hòa vừa có kết quả?
Lời nhắn gửi dành cho những ai yêu thích tu tập, nhưng vẫn phải đi làm, kiếm tiền nuôi sống bản thân trong thời hiện đại:
Đường đời không cản đường đạo, nếu tâm biết cách tu tập đúng.
Ta không khổ vì “công việc”, mà khổ vì tâm ta vô tình gánh nó lên bằng nỗi sợ và sự lo lắng:
– Sợ không đủ,
– sợ không kịp,
– sợ ngày mai,
– sợ tương lai…

Nhưng thật ra, thế gian không hề đến để cản bước tu hành, thế gian được gửi đến để làm bài tập rèn luyện tâm ta.
Bài tụng kinh, (tu tập tâm Bhāvanā) không phải là ta trốn khỏi đời, mà giúp tâm ta đứng vững giữa dòng đời.
Tu tập tâm là để: Tâm biết rõ, tâm tỉnh thức, tâm an trú.
Tay vẫn làm việc, nhưng tâm vẫn lặng lẽ thiết lập niệm (Satipaṭṭhāna) đó chính là con đường trung đạo của thời nay.
Tu giữa đời là:
– Bán hàng bằng thiện tâm chính là bố thí
– Làm việc chân thật, ngay thẳng, chính là giữ giới
– Giữ tâm không tán loạn giữa áp lực, chính là định tâm, thiền định
– Nhận diện tham, sợ hãi, mệt mỏi chính là trí tuệ, chánh kiến (có chánh niệm)
Nếu tâm biết “niệm bên trong”, thì văn phòng cũng không khác gì thiền viện, công sở cũng chính là đạo tràng thực hành.
Tiền bạc không phải là tội, nếu nó đến từ sự phụng sự và chân chính.
Công việc không phải là gánh nặng, nếu được làm bằng tâm từ và lòng tử tế.
Khi tâm thôi “đói khát”, ta sẽ không còn chạy đuổi theo tiền nữa, vì sự an tĩnh luôn hút về đủ đầy.
Ngày mệt mỏi, nước mắt không phải là thất bại, mà là lời nhắc rằng: “Ta đang cố gắng bằng cả sự chân thành.”
Bài tụng kinh, tu tập tâm Bhāvanā không làm đời bớt khó,
nhưng làm tâm không lạc lối.
Một khoảnh khắc tâm an, quý hơn một ngày chạy loạn.
Đạo là la bàn,
Đời là phương tiện, đừng bỏ bên nào, hãy đi tiếp với trái tim nhẹ nhàng.
Hôm nay, chỉ cần làm việc bằng yêu thương, đối thoại với chính mình bằng từ ái, và niệm thầm trong từng hơi thở…
Như vậy, đời và đạo đã là một rồi.
Đại Trưởng lão Luangta Viriyathero









