PGVDN – Giữa nhịp sống nhiều biến động của thời đại, có những con người chọn đi chậm lại để lắng nghe nội tâm và phụng sự cuộc đời bằng sáng tạo. Họa sĩ, nhà báo Giang Phong là một hành giả như thế. Từ trang viết hiện thực của nghề báo đến những lớp màu thấm đẫm hơi thở Thiền trên toan vẽ, ông không chỉ kể câu chuyện của đời sống mà còn gieo vào lòng người xem tinh thần tỉnh thức, nhân văn và khát vọng hướng thiện.

Không chỉ là một cây bút sắc sảo từng lăn lộn trong làng báo, Giang Phong còn là một gã lãng tử của hội họa. Từ những trang viết hiện thực của tờ báo Công An hay Giác Ngộ, ông bước sang thế giới của sắc màu với một tâm thế vừa tĩnh tại như Thiền, vừa bạo liệt như lửa.
Từ người chép sử đời thường đến kẻ mộng mơ trên toan vẽ
Giới nghệ thuật và báo chí tại TP.HCM và Lâm Đồng không lạ gì cái tên Giang Phong. Người ta biết đến ông với nhiều nhân dạng. Khi là một phóng viên xông xáo của Báo Giác Ngộ, Báo Công An TP.HCM. Khi là một nhà thư pháp bay bổng. Lúc lại là một nhiếp ảnh gia lặng lẽ săn tìm khoảnh khắc. Nhưng có lẽ, chân dung Giang Phong rõ nét và trọn vẹn nhất chính là khi ông đứng trước giá vẽ.

Được đào tạo bài bản về mỹ thuật trang trí tại TP.HCM dưới sự dìu dắt của những người thầy tên tuổi như họa sĩ Uyên Huy, Lê Thanh, Châu Ngọc Liễu, Giang Phong có nền tảng kỹ thuật vững chắc. Tuy nhiên, cái chất nhà báo trong ông chưa bao giờ mất đi. Nếu ngày xưa ông dùng ngôn từ để mô tả hiện thực xã hội, thì nay ông dùng màu sắc để chép lại biên niên sử của cảm xúc. Tranh của Giang Phong vì thế mang cái nhìn đời rất thực nhưng cách thể hiện lại rất mộng.
Triết lý của cơn khát màu
Xem tranh Giang Phong, người ta dễ bị choáng ngợp bởi sự bùng nổ của màu sắc. Ông tự nhận mình là người mắc chứng khát màu. Ông không chấp nhận sao chép thiên nhiên một cách thụ động. Trong thế giới của Giang Phong, bầu trời không nhất thiết phải xanh, hàng cây không bắt buộc phải lục. Ông đẩy thị giác người xem vào những gam màu tương phản mạnh, nơi màu sắc phục vụ cảm xúc và tâm trạng hơn là sự thật vật lý.

Chất Thiền trong cọ vẽ
Quãng thời gian làm việc tại báo Giác Ngộ đã hun đúc cho Giang Phong một chiều sâu tâm linh hiếm có. Rời xa những ồn ào phố thị, ông chọn Bảo Lộc và Đà Lạt làm nơi ẩn mình sáng tác, nơi ông gọi là Nhà của gió. Tranh Phật giáo của ông toát lên vẻ uy nghiêm nhưng tự tại, đưa người xem vào không gian tĩnh lặng và chiêm nghiệm.
Họa sĩ, nhà báo Giang Phong là một ví dụ đẹp cho sự dấn thân trọn vẹn với nghệ thuật. Dù cầm bút hay cầm cọ, ông vẫn luôn giữ cho mình một cái tâm trong sáng và nguồn năng lượng sáng tạo dồi dào. Những tác phẩm ấy như những nốt trầm bình yên giữa cuộc sống hiện đại, nhắc người xem quay về với các giá trị chân thiện mỹ.
Sinh Nguyễn/PGVDN















