Tôi biết mình nợ đêm trăng mùa hạ
Những xúc cảm không tên
Vầng trăng tưởng chừng xanh
Đêm nào cũng ghé qua

Vang tiết tấu rủ tôi cùng dạo nhạc.
Tôi hờ hững tưởng đâu vầng trăng lạc
Thường ngủ quên trong tâm thức ru mình.
*
Trăng mùa hạ như người bạn vừa quen vừa lạ
Cũng là trăng
Nhưng không phải là trăng
Mỗi đoạn thời gian, mỗi mắt nhìn.
Ngày hôm nay còn cười với tôi
Ngày mai đã khi tròn khi khuyết
Hôm nay trăng trong, ngày mai trăng nhạt
Nay tâm tình
Mai còn phải hôm qua?
*
Trăng mùa hạ chảy xuống gọi tôi
Lời trăng xanh trong từng tầng mây mỏng
Màu trăng in sẹo
Cả trăng cũng không giữ được thời gian
Nếu tôi chờ
Trăng sẽ còn quay lại?
Nếu thương trăng thì trăng sẽ lại về
Theo mùa hè rưng rức của hôm qua.
Biện Bạch Ngọc















