Nếu một mai thân này già yếu
Mắt mờ chân chậm giữa thời gian
Ta vẫn muốn giữ nguyên tâm nguyện
Thương cuộc đời như thuở chưa tan…

Ta đã đi qua nhiều năm tháng
Mang theo bao mộng ước trên đời
Có lúc tưởng tình là bến đỗ
Cho cánh chim về nghỉ cuối trời.
*
Ta đã từng vui trong hội ngộ
Từng buồn khi cách biệt đôi nơi
Từng ngỡ trái tim là chiếc lá
Run lên theo mỗi tiếng ai cười.
*
Nhưng rồi cuộc sống âm thầm dạy
Mọi chuyện trên đời chẳng đứng yên
Mây hợp rồi tan thành mưa gió
Người gần rồi cũng hóa xa miền.
*
Ta đứng lặng bên bờ biển vắng
Nhìn sóng ngàn lớp cuộn về khơi
Lớp sóng trước vừa tan bọt trắng
Lớp sóng sau đã vội sinh rồi.
*
Bỗng thấy kiếp người như con sóng
Hiện rồi biến mất giữa trùng dương
Bao điều ta tưởng là bền chắc
Chỉ như sương sớm giữa vô thường.
*
Từ đó chẳng còn mong nắm giữ
Điều gì trong cõi tạm phù sinh
Không phải vì lòng thôi yêu mến
Mà vì thương sâu nên lặng thinh.
*
Bởi yêu không phải là sở hữu
Không phải kéo người về phía ta
Không phải dựng ngàn hàng rào chắn
Rồi gọi đó là nghĩa thiết tha.
*
Yêu là để cho người được sống
Được lớn lên theo nguyện ước mình
Như cây cổ thụ trong rừng thẳm
Che bóng mà không đợi ân tình.
*
Như mặt đất âm thầm nâng đỡ
Muôn loài đi lại suốt ngàn năm
Chưa từng kể công hay oán trách
Dẫu bao giày xéo vẫn lặng câm.
*
Như mặt trời soi cùng vạn vật
Không chọn người thân hay kẻ thù
Không hỏi ai là người xứng đáng
Chỉ tỏa ánh vàng giữa thiên thu.
*
Ta học yêu từ trời và đất
Từ dòng sông chảy chẳng ngừng xuôi
Từ hoa dại nở nơi khe vắng
Dâng sắc hương rồi lặng lẽ lui.
*
Mỗi ngày nhìn sâu vào sự sống
Ta càng thấy rõ một điều này
Không có một ai là xa lạ
Dưới cùng một khoảng trời xanh đây.
*
Người làm ta đau trong quá khứ
Cũng từng mang những vết thương sâu
Người gieo hờn căm và giận dữ
Có khi đang khóc ở đâu đâu.
*
Người làm điều lành ta kính mến
Người lầm đường ta cũng xót xa
Bởi dưới muôn ngàn hình tướng khác
Đều chung nguồn mạch của bao la.
*
Nên tình thương chẳng còn phân biệt
Giữa người quen thuộc với người dưng
Ta thấy mình trong từng ánh mắt
Trong niềm vui khổ của muôn dân.
*
Thấy nơi người mẹ ôm con nhỏ
Thấy nơi cụ già ngóng cuối sân
Thấy nơi người lính ngoài biên ải
Thấy nơi lữ khách bước phong trần.
*
Thấy nơi bệnh phòng còn ánh đèn
Người thức canh người bệnh suốt đêm
Thấy nơi mái lá nghèo heo hút
Bữa cơm đạm bạc vẫn êm đềm.
*
Và mỗi lần nhìn sâu như thế
Biển tình trong ta lại dâng đầy
Không phải thứ tình riêng nhỏ hẹp
Mà như mưa nhuần khắp cỏ cây.
*
Ta chẳng muốn thành người vĩ đại
Chẳng mong lưu lại một danh xưng
Chỉ nguyện làm hạt sương buổi sớm
Lấp lánh đôi giây giữa vô cùng.
*
Chỉ nguyện làm ngọn đèn rất nhỏ
Cho ai lạc bước giữa đêm đen
Chỉ nguyện làm bàn tay nâng đỡ
Khi đời ai nghiêng ngả chênh vênh.
*
Nếu một mai thân này già yếu
Mắt mờ chân chậm giữa thời gian
Ta vẫn muốn giữ nguyên tâm nguyện
Thương cuộc đời như thuở chưa tan.
*
Và nếu hỏi đâu là hạnh phúc
Ta xin thưa chẳng ở xa xôi
Hạnh phúc là khi lòng rộng mở
Ôm đất trời trong một nụ cười.
*
Lúc ấy không còn ai để ghét
Không còn ai phải trách phải hờn
Chỉ còn một tình yêu lặng lẽ
Đang âm thầm nuôi lớn càn khôn.
*
Và ta biết trên đường vô tận
Điểm cuối cùng chẳng phải thiên cung
Mà là lúc trái tim tan biến
Trong tình thương rộng khắp vô cùng.















