Nhiều người sợ từ “tu tập” không phải vì không thích Phật pháp, mà vì hiểu sai về tu.

Thứ nhất, nhiều người nghĩ tu là phải bỏ đời: bỏ gia đình, bỏ công việc, sống khổ hạnh, tụng kinh cả ngày. Khi nghe “tu”, họ liên tưởng đến mất tự do, mất niềm vui sống, nên tự nhiên tránh xa.
Thứ hai, có người sợ tu vì nghĩ tu là phải hoàn hảo. Sợ rằng mình còn tham, còn giận, còn sai sót thì “không đủ tư cách tu”. Trong khi Phật dạy tu chính là để nhận diện và chuyển hóa những điều chưa tốt, chứ không phải đợi sạch rồi mới tu.
Thứ ba, nhiều người sợ tu vì sợ đối diện với chính mình. Tu tập buộc ta nhìn thẳng vào tham – sân – si, vào những thói quen xấu, những tổn thương chưa lành. Điều đó khó hơn rất nhiều so với việc bận rộn để quên đi.
Thứ tư, có người sợ tu vì từng thấy những hình ảnh tu tập nặng hình thức: phán xét, cực đoan, đạo đức hóa người khác. Từ đó họ nhầm lẫn rằng tu là gò bó, là căng thẳng, là xa rời đời sống.
Nhưng trong Phật pháp, tu không phải là trở thành ai khác, mà là trở về sống đúng với bản chất hiền lành, tỉnh thức của mình.
Tu không lấy đi niềm vui, mà giúp niềm vui bớt phụ thuộc.
Tu không làm cuộc sống nặng nề, mà giúp nhẹ hơn giữa những điều không thể tránh.
Khi hiểu đúng, người ta không còn sợ tu.
Vì lúc đó, tu không còn là một danh xưng đáng sợ, mà chỉ đơn giản là học cách sống ít khổ hơn mỗi ngày.
Trong ta có một ngôi chùa
Chỉ cần ngó lại.. Bụt vừa Đản sinh.
Quên thì 6 nẻo nổi chìmN
hớ, trong một niệm thấy hình dáng xưa..
Thích Tánh Tuệ















