Nên hôm nay nếu đời quá mỏi
Hãy tự mình ôm lấy bình yên
Rồi thật khẽ mỉm cười em nhé
Cho tâm hồn nở đóa an nhiên…

Em mỉm cười nhẹ như hoa nở
Giữa chiều thu lá rụng bên thềm
Ta chợt thấy lòng mình dịu lại
Sau bao ngày mỏi mệt lênh đênh
*
Có những người mang nhiều thương tích
Mà ngoài môi vẫn giữ nụ cười
Không phải họ chưa từng đau đớn
Chỉ là không muốn khổ thêm thôi
*
Em cũng thế phải không…
Đã đôi lần bật khóc trong đêm
Nhưng sáng dậy vẫn cười rất nhẹ
Như chưa từng ôm chuyện ưu phiền
*
Ta thương nhất những người như vậy
Dịu dàng đi qua những tổn thương
Không làm đau thêm ai lần nữa
Dẫu lòng mình còn lắm đoạn trường
*
Nên hôm nay nếu đời quá mỏi
Hãy tự mình ôm lấy bình yên
Rồi thật khẽ mỉm cười em nhé
Cho tâm hồn nở đóa an nhiên.
Trần Việt Nhân















