Kể từ ngày được khoác trên mình chiếc áo của người xuất sĩ, con biết mình sẽ sống một cuộc đời rất khác, từ tư duy đến hành động. Chuỗi ngày dài đi qua bao cung bậc cảm xúc, nếm trải đủ đầy những gia vị của hành trình người tu sĩ.

Có những khi va vấp với muộn phiền, đơn độc trong ngày buồn, con đã đến bên Phật thủ thỉ với người những vò tơ gút chặt trong lòng mình. Trên đài sen ấy, Phật vẫn điềm nhiên mỉm cười không nói lời nào, nhưng cũng đủ để con an yên đi qua ngày chông chênh.
Có những ngày vui, hân hoan với trang kinh mầu nhiệm, tâm tư con chấn động bởi tìm được những lời kinh gần gũi với đời mình. Con thấy cuộc đời mình trong đấy, những lời Phật dạy cho riêng con, tháo gỡ bao nhiêu khúc mắc buột ràng. Rưng rưng cõi lòng, con lặng lẽ ngước nhìn Người với lòng biết ơn vô hạn. Phật vẫn vậy, điềm nhiên tĩnh lặng trên đài sen thanh thoát, mỉm cười!
“Ta như Thầy thuốc, biết bệnh cho thuốc. Còn việc uống thuốc ấy hay không chẳng phải lỗi của Thầy thuốc. Cũng như người khéo chỉ đường, biết được con đường tốt chỉ cho rồi mà chẳng chịu đi theo. Đó chẳng phải lỗi của người chỉ đường.”
Mùa Phật Đản ta về bên Thế Tôn, không mong cầu điều chi cả, chỉ ngồi thật yên và ngắm nhìn ánh mắt nụ cười bi trí viên mãn của Thế Tôn. Người ngồi đó lặng yên mĩm cười với mọi phận đời, mọi tâm tư đang tràn loan dưới kia khi mỗi người về phủ phục thắp lên một nén hương gửi theo nhiều nỗi niềm phiền muộn. Người ngồi đó mĩm cười không nói chi cả, vì việc cần làm đã xong, tất cả đã sẵn rồi trên những trang kinh, phần pháp thân mầu nhiệm của Thế Tôn.
Phật Đản về ngắm nụ cười của Thế Tôn.
Chơn Khánh















