
Muốn tu, Phật tử phải vượt bốn sự hoành hành của thân là đói, khát, nóng, lạnh sẽ đỡ bị vật chất chi phối. Nhưng việc thứ hai quan trọng hơn, không bị tình cảm vui buồn vinh nhục khen chê chi phối.
Tôi chỉ sợ Phật chê, không sợ thiên hạ chê, vì mình không sống với thiên hạ lâu. Quen biết ai thì cũng một lúc thôi, sau đó cơm ai nấy ăn, nhà ai nấy ở, việc ai nấy lo. Tôi thường nói đường còn dài, việc còn nhiều, từ đây đến thành Phật còn xa. Phải tránh sự khuấy phá, khích bác để mình đi xa. Họ hỏi điều gì, họ nói phải thì mình ừ, nói trái mình cũng ừ. Vì mình biết họ hỏi là tìm cách gây khó khăn để cản đường mình đi tới, khiến cho bước đi mình chậm lại, trong khi mạng sống của mình càng ngày càng ngắn lần.
Phật dạy rằng ngày nào chưa biết được chỗ đến là bỏ thân này, mình về đâu, phải nỗ lực thực tập pháp Phật. Tu hành, tạm quên cuộc đời để giữ mục tiêu đi tới.
Trích “Thấy Phật, nghe Phật bằng niềm tin và căn lành” – HT.Thích Trí Quảng















