Giữa nhịp sống hối hả của kiếp nhân sinh, có bao giờ ta chậm lại một nhịp để tự hỏi: Cuộc đời này rốt cuộc là một chuyến đi dài bao xa, và đâu mới thực sự là bến đỗ bình yên nhất? Trôi lăn trong dòng luân hồi vô tận, nếm trải đủ những nỗi khổ từ sinh, lão, bệnh, tử cho đến những oán hờn hay mong cầu không toại ý, con người ta thường quẩn quanh trong bế tắc và lo âu. Nhưng Phật Pháp nhiệm màu luôn mở ra những nẻo đường sáng để ta tự chữa lành. Và một trong những con đường thiết thực, mang lại phước báu sâu dày nhất để chuyển hóa nghiệp lực, chính là hạnh nguyện xây cầu, đắp đường.

Người xưa thường bảo, muốn mở rộng cõi lòng, trước hết hãy mở rộng lối đi cho người. Xây một cây cầu, san phẳng một đoạn đường đèo dốc không đơn thuần chỉ là công việc từ thiện của thế gian, mà đó là hành trình ta đang tự khai thông những bế tắc trong chính cuộc đời mình. Mỗi một thước đường được đắp lên, mỗi một nhịp cầu nối liền hai bờ cách trở, là ta đang giúp cho những bước chân nhọc nhằn của người nông phu thêm vững, giúp nẻo đường đến trường của bầy trẻ nhỏ bớt chông gai. Khi ta gieo xuống sự hanh thông, an toàn cho vô lượng người qua lại, tự nhiên con đường đời của ta cũng trở nên bằng phẳng. Những tai ương, trắc trở mịt mờ phía trước cũng theo sự thiện lương ấy mà hóa giải nhẹ nhàng.
Phước báu của việc làm này vĩ đại ở chỗ, nó không chỉ sinh ra một lần mà nảy nở không ngừng nghỉ theo thời gian. Trong Kinh Tương Ưng Bộ, phẩm Người Trồng Vườn, Đức Phật đã từng dạy rằng:
“Những ai trồng vườn cây,
Những ai trồng rừng cây,
Những ai xây dựng cầu,
Thiết lập chỗ uống nước,
Những ai đào giếng nước,
Những ai cho trú xứ,
Những vị ấy ngày đêm,
Phước đức luôn tăng trưởng.”
Lời Kinh dung dị mà sâu sắc ấy nhắc nhở chúng ta về một dòng chảy phước đức vô tận. Cho dù ta đang thức hay ngủ, đang làm việc hay nghỉ ngơi, hễ có một người bước qua cây cầu ta góp gạch, hay đi qua đoạn đường ta góp công san lấp, thì phước lành lại âm thầm đơm hoa, kết trái. Đó là thứ tư lương vững chắc đi theo ta từ kiếp này sang kiếp khác, che chở ta trên vạn nẻo luân hồi.
Nhưng ý nghĩa sâu xa hơn của việc đắp đường, xây cầu còn nằm ở sự kết nối và chữa lành từ bên trong. Xây cây cầu hữu hình bằng gỗ đá đã quý, nhưng bắc một “nhịp cầu vô hình” bằng sự bao dung để nối lại những rạn nứt trong gia đình, bè bạn lại càng quý giá hơn. Đắp một con đường lộ cho người đời đi là đại phúc, nhưng biết quay về nương tựa Tam Bảo, sửa sang lại con đường đạo đức trong tâm hồn để không lầm đường lạc lối mới là sự tu tập rốt ráo. Khi ta biết dọn dẹp những tảng đá sân si, san lấp những hố sâu của sự ích kỷ trong tâm trí, ta sẽ thấy cõi lòng mình rộng mở thênh thang.
Cuộc đời vốn dĩ vô thường, mong manh như sương đọng đầu cành. Xin hãy trân quý thân người hy hữu này để gieo trồng những mầm thiện. Phước đức không nằm ở khối lượng đất đá ta đắp lên, mà nằm ở tâm từ bi ta đặt vào mỗi bước chân người qua. Dù chỉ là lượm một hòn đá vướng giữa đường để người sau không vấp ngã, hay gom góp chút tịnh tài cùng chung tay xây một nhịp cầu nhỏ, hãy làm với một trái tim thanh thản, không mong cầu. Mong sao mỗi chúng ta đều trở thành những người thợ cần mẫn, vừa làm đẹp lối đi cho đời, vừa xây con đường sáng soi lối ta về với cõi an yên.
Minh Giác















