Qua bao năm phiêu bạt
Con về “tìm lại mình”
Thuở hồn nhiên trong sáng
Để chấm dứt điêu linh

Con tìm qua lời kinh
Từng câu lời vi diệu
Bừng sáng tâm – thấu hiểu
Và học hạnh thương yêu
Rồi có một buổi chiều
Con bình yên tĩnh lặng
Học quay về nương tựa
Bỏ xuống hết lăng xăng
Con về nương tựa con
Không tìm cầu gì nữa
Cũng không còn đồng hoá
Mát lành như cơn mưa
Con thấy con như vừa
Buông xuống bao gánh nặng
Mà bao lâu cố giữ
Tự làm khổ mình chăng
Chỉ một niệm chân thành
Dám dừng lại tất cả
Sự bình yên vô giá
Sẽ tự tìm đến ta
Hạnh phúc có đâu xa
Ngay tại tâm chân thật
Xin tiết lộ bí mật
Sự thật của muôn đời
Nhớ hơi thở nụ cười
Và tâm hằng giác tĩnh
Trọn vẹn đường Bát Chính
Con đã tìm ra con!
Thích Không Hỷ















