Hồi trẻ cái gì cũng sợ tuột khỏi tay. Người thân, công việc, một lời hứa. Bám víu vào từ chuyện người ta nói qua nói lại đến dăm ba lời hứa gió thoảng. Càng già xương khớp càng rã rời, nắm chặt là mỏi tay, buông ra thấy nhẹ hều. Nghĩ lại, có những thứ níu đến trầy trật tay chân cuối cùng cũng chỉ là cát chảy qua kẽ ngón.

Đêm. Mưa. Nước rơi lộp bộp vào cái xô nhôm cũ để ở góc nhà. Cái xô này lẽ ra phải nằm ở vựa ve chai từ ba năm trước rồi. Tính bỏ mấy lần rồi mà quên. Giờ hứng nước mưa cho đỡ ồn.
Tiếng nước rơi đều đều. Có lúc lâu lâu mới rơi một giọt. Nằm trong phòng vẫn nghe rõ. Đủ để biết đêm còn thức.
Cửa sổ khép không khít, gió lùa vào kêu cạch… cạch. Hồi mới nghỉ, còn khó chịu, đêm nào cũng ra lấy giấy chêm lại cho nó im. Giờ thì thôi, để nó kêu vậy. Nhà vắng, có tiếng động cũng đỡ buồn.
Mưa xuống là trí nhớ dở chứng, nó không nghe lời nữa, đang nghĩ chuyện này, tự nhiên nó kéo chuyện khác về.
Tự dưng nhớ cái nốt ruồi nhỏ xíu ở khóe mắt ai đó lúc cười. Nhớ rõ đến mức tưởng chỉ cần đưa tay là chạm được. Vậy mà nhớ của ai thì chịu. Nhớ lòng bàn tay có mấy vết chai, sần sần, ấm ấm. Nhớ chiếc lược nhựa màu xanh da trời, gãy mất ba răng, còn trơ lại mấy cọc lởm chởm ở giữa. Vẫn để nó trong ngăn kéo bàn, chung với mấy thứ không biết để làm gì. Cây bút chì màu đỏ mòn cụt ngủn, con gái hồi lớp một hay dùng để tô ông mặt trời méo xẹo. Cục tẩy đen thui vì chà phải bút bi.
Toàn đồ bỏ đi. Đem ra chợ bán không ai mua, cho ve chai còn chê. Vậy mà mưa một cái, mấy thứ này tự dưng hiện về.
Có cái tật hay giữ đồ linh tinh. Tờ hóa đơn hiệu sách từ mười năm trước mua ở đường Hai Bà Trưng, mực in đã nhòe ra, kẹp trong cuốn từ điển Hán – Việt. Cái vé xem phim cũ, vé xe buýt, cái nút áo rớt ra từ cái áo sơ mi đã thành giẻ lau nhà từ đời nào. Hỏi giữ làm gì thì cũng ậm ừ, “để đó coi chơi”. Vứt đi rồi cái ngăn kéo trống, nhìn cũng kỳ.
Hồi trẻ cái gì cũng sợ tuột khỏi tay. Người thân, công việc, một lời hứa. Bám víu vào từ chuyện người ta nói qua nói lại đến dăm ba lời hứa gió thoảng. Càng già xương khớp càng rã rời, nắm chặt là mỏi tay, buông ra thấy nhẹ hều. Nghĩ lại, có những thứ níu đến trầy trật tay chân cuối cùng cũng chỉ là cát chảy qua kẽ ngón.
Trước sợ mất mát to tát lắm. Sợ mất việc, mất đồng nghiệp hay có trận cãi vã thì dằn vặt. Giờ nghiệm ra, cái làm mình tiếc ngẩn ngơ lại là mấy thứ nhỏ xíu. Mấy cái chuyện long trời lở đất chẳng buồn nhớ, mà hay lửng lơ vu vơ như quên mất cái lược nhựa gãy răng giắt ở xó nào, hay tiếc hùi hụi tờ hóa đơn cũ kỹ rách bươm. Mất thói quen buổi sáng ra đầu ngõ mua tờ báo, vừa nhâm nhi cà phê vừa đọc. Giờ quán báo dẹp rồi, bà bán báo đi nuôi cháu ngoại. Mất luôn cái cớ để đi bộ.
Giờ thì quên nhanh lắm. Sáng nay ra tới đầu hẻm mới nhớ quên mang lộn chiếc dép. Bài hát hồi trẻ nghe suốt mấy mùa mưa, giờ chỉ nhớ mỗi tiếng ư ử đầu tiên, còn lại quên sạch.
Mưa đầu mùa nên mùi đất ẩm bốc lên từ kẽ gạch ngửi ngai ngái. Cái mùi này ở đâu cũng vậy, mà ở nhà mình thì quen hơn. Nhớ mấy khuôn mặt, mấy bàn tay ấm ấm nắm lấy rồi buông ra. Nhớ một lúc thì thôi. Đi quanh quẩn để chuẩn bị…ngồi xuống.
Giờ có nhiều thói quen kỳ kỳ. Sáng nào cũng rót hai tách trà. Một tách cho mình, một tách để đó, đối diện. Cứ để vậy. Cái bàn nhìn đỡ trống. Có hôm đang uống lại vô thức đẩy tách trà bên kia sát mép bàn, như sợ ai với không tới. Chợt nhớ ra, lại kéo về. Cười khan một cái. Ai thấy chắc bảo ông này già tửng tửng.
Thì tửng một chút cũng đâu tốn tiền điện, đâu hại ai. Đến chiều trà nguội ngắt. Lúc đem đổ mới thấy cái lá trà dính dưới đáy ly. Không hiểu sao nhìn nó một lúc lại thấy thương.
Cũng hay lôi cái cassette cũ ra. Mở mấy băng nhạc xưa. Có băng bị nhai mất một đoạn. Tiếng hát đang tới chỗ hay thì nghẹn lại. Nghe một lúc thì ngủ quên, mặc máy vẫn cứ rè rè ngoài phòng khách.
Mưa vẫn rơi đều. Kính cửa mờ hơi nước, đưa tay vẽ vẩn vơ vài nét rồi lại xóa đi. Hết chuyện làm thì lấy khăn lau kính.
Cái trí nhớ giờ mông lung lắm. Nhớ cái này thì quên cái khác, thôi, tới đâu hay tới đó.
Có người hỏi: “Nghỉ rồi buồn không?” “Buồn chứ. Có điều nó hiền rồi.” Nó ngồi chung với mình, im ru.
Tự hỏi, có phải già rồi thì tự dưng người ta biết buông? Trước đây cứ tưởng buông một thứ gì khó lắm. Giờ nhiều khi chẳng buồn giữ nữa. Quen với việc trong nhà thưa người, trong lòng thưa chuyện.
Thời gian cứ trôi, thứ gì để lâu không đụng tới rồi cũng có ngày bỏ. Nhớ chị tạp vụ ở cơ quan cũ. Ngày nào cũng lặng lẽ dọn. Thứ gì để lâu quá thì chị bỏ đi. Có lần hỏi “sao không giữ lại” “Giữ làm gì, có ai xài đâu.”
Mưa sắp tạnh. Nghe tiếng mấy giọt cuối rơi xuống mái tôn, nhẹ hều. Xong một đám mưa.
Đứng dậy đóng cửa sổ. Cái cửa vẫn cạch một tiếng như mọi bữa. Nhìn cái chốt cửa một lúc, định lấy miếng giấy chêm lại, rồi thôi.
Trong ngăn kéo vẫn còn cái lược gãy ba răng, cây bút chì đỏ và mấy tờ giấy cũ. Mai rảnh thì dọn. Không rảnh thì để đó.
Sáng mai nắng lên, nhớ đem cái xô nhôm ra phơi. Nước mưa trong xô để dành tưới kiểng.
Còn trà, vẫn pha hai tách. Quen rồi.
Còn siêng đi bộ sáng sớm thì đi. Lười cũng được. Đằng nào công viên vẫn ở đó.
Trần Đăng Huy
















