Ta chợt thấy
mọi vinh quang từng được nâng niu
mọi hận thù từng nung đỏ tâm can
đều nhỏ bé như bụi phấn trên cánh bướm đêm…

sương bạc phủ đầy miền cổ đạo
vực thẳm mở ra như con mắt lớn của thời gian
nuốt lấy tiếng chân người lữ thứ
đang lặng lẽ đi qua mùa tận diệt của chính mình.
*
ta bước giữa tầng hoang lạnh
nghe đá núi nứt âm vang dưới vực sâu
nghe khí trời luân chuyển qua muôn triền cổ mộc
như hơi thở chậm buồn của càn khôn già cỗi.
*
không còn phương hướng.
không còn dấu chỉ.
mọi bản đồ từng dẫn lối nhân gian
đều đã mục tan trong mưa bụi.
*
trên khoảng không mù sẫm
từng quầng tinh hỏa xoay tròn rồi lịm tắt
như vô số kiếp người
rực sáng một lần
rồi chìm vào miền vô danh không dấu vết.
*
ta chợt thấy
mọi vinh quang từng được nâng niu
mọi hận thù từng nung đỏ tâm can
đều nhỏ bé như bụi phấn trên cánh bướm đêm.
*
gió từ phương vô định thổi về
mang theo mùi biển cổ xưa chưa từng có tên gọi
mằn mặn
hoang vu
và cô độc đến vô cùng.
*
Cây cổ thụ khô đứng bên triền vực
cành trơ vươn lên trời tối
như đôi tay của kẻ hành giả
sau muôn đời vẫn chưa ngừng hỏi về chân nghĩa hiện tồn.
*
ta ngồi xuống phiến nham thạch lạnh
khép mắt
và lần đầu tiên
không còn mong tìm thêm điều gì nữa.
*
ngay khoảnh khắc ấy
vạn lớp màn vô minh đồng loạt rơi xuống.
không có kẻ chứng ngộ.
không có cảnh giới để đạt thành.
chỉ một khoảng tịch nhiên vô biên
đang tự soi chính nó qua muôn đời huyễn hóa.
*
xa kia
đường chân trời dần rạn sáng
một màu trắng nguyên sơ lan qua tầng khí mỏng
như buổi khai thiên đầu tiên của vũ trụ.
và nơi tận cùng tĩnh lặng
ta nghe rất rõ
tiếng hư vô đang nở hoa.
Pháp Nhật















