Trong đời sống, con người thường tin rằng những gì mình thấy, nghe, nghĩ là sự thật trọn vẹn. Nhưng thật ra, ta chỉ biết trong phạm vi rất hẹp của kinh nghiệm, tri thức và tâm thức hiện tại. Ngoài phần đó, thế giới vẫn rộng lớn và sâu xa hơn nhiều.

Theo lời Phật dạy, nhận thức của con người bị giới hạn bởi vô minh. Ta nhìn sự việc qua lăng kính của thân này, tâm này, nghiệp này. Vì vậy, điều ta “biết” thường chỉ là bề mặt, không phải bản chất. Chấp chặt vào cái biết hạn hẹp ấy dễ sinh ra cố chấp, tranh cãi, và khổ đau.
Khi hiểu rằng “ta chỉ biết những gì ta biết”, ta bắt đầu học cách khiêm hạ. Không vội phán xét, không xem cái thấy của mình là tuyệt đối. Biết lắng nghe hơn, biết dừng lại hơn, và mở lòng với những góc nhìn khác.
Tu tập không phải để gom thêm kiến thức, mà để thấy rõ giới hạn của cái biết, từ đó buông bớt chấp trước. Khi tâm bớt chấp, trí tuệ mới có chỗ sinh khởi, và đời sống trở nên nhẹ nhàng hơn.
Ban Biên Tập sưu tầm















