Thứ Ba, 27/02/2024, 17:35 (GMT +7)
| Hà Nội,

Một vầng trăng

3

Có vị Thiền Sư sống trong ngôi nhà nhỏ nơi rừng núi xa xôi, hẻo lánh. Đêm nọ, đi dạo đến một khu rừng, dưới ánh trăng huyền hoặc mờ ảo, ông bỗng khai thông được trí tuệ.

Ảnh minh họa.

Ông vui sướng trở về thì bỗng nhìn thấy một tên trộm trong nhà mình. Ngay lúc tên trộm không tìm ra được món gì béo bở, định rời khỏi thì đụng phải Thiền Sư ở ngoài cửa. Hóa ra, Thiền Sư sợ làm kinh động đến kẻ trộm, nên cứ đứng đợi ở cửa. Thiền Sư biết được tên trộm sẽ chẳng tìm được thứ gì, nên đã cởi chiếc áo đang mặc, cầm sẵn trên tay chờ đợi.

Tên trộm trông thấy Thiền Sư thì vô cùng khiếp đảm. Nhưng Thiền Sư nói:” Ngươi lặn lội từ xa đến thăm ta, ta không thể để ngươi tay không trở về. Trời đêm giá lạnh, ngươi hãy cầm theo chiếc áo này.” Nói xong, ông khoác chiếc áo lên người tên trộm, khiến hắn chẳng biết làm sao, đành lầm lũi cúi mặt đi ra.

Thiền Sư thấy bóng tên trộm xuyên qua ánh trăng, sau đó mất hút trong rừng cây, bất giác cảm khái than rằng:”Thật là một con người đáng thương. Ta ước gì có thể tặng hắn một vầng trăng.” Tiễn tên trộm xong, Thiền Sư trở vào trong với tấm lưng trần, ngồi xuống, nhìn ánh trăng chiếu rọi bên ngoài cửa sổ, rồi dần dần chìm vào hư không.

Sáng hôm sau, dưới ánh nắng ấm áp, Thiền Sư từ trong cõi vô cùng vô tận tỉnh lại, nhìn thấy chiếc áo hôm qua đã khoác lên người tên trộm được xếp gọn gàng và đặt nơi bệ cửa tự bao giờ.

Thiền Sư sung sướng mà ngân nga rằng:”Cuối cùng, ta cũng đã cho hắn một vầng trăng.”…

Sưu tầm bởi : Tịnh Nguyên – YENLANG•NET GROUP

ST

Nguồn:https://phatgiao.org.vn/

Chia sẻ:
Facebook
Twitter
WhatsApp
Email
Print

Bình Luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

TÌM KIẾM

Ads 300x250