Gia tài lớn nhất là lòng từ bi

66f908bb 16c9 4e68 9c2c abb6597e0900

Trong quầng sáng thanh tịnh lan tỏa, Đức Phật an nhiên đứng giữa tịch lặng, bàn tay nâng đóa sen đang hé nở ánh quang dịu nhẹ. Người không mang theo vàng ngọc, cũng chẳng hứa ban quyền lực hay vinh hoa khiến thế nhân say đắm. Điều Người trao tặng không thuộc về thế gian hữu hạn, mà là ánh sáng của trí tuệ và dòng suối mát của lòng từ. Chính thứ ánh sáng thầm lặng ấy mới là gia tài bền vững nhất – một gia tài không hao mòn theo năm tháng, không mất đi giữa vô thường, và đủ sức soi rọi những ngóc ngách tối tăm nhất trong tâm hồn con người.

Người quỳ dưới chân Phật, đôi tay chắp lại không vì sợ hãi trước uy nghi, mà vì một niềm tin sâu thẳm. Tin rằng trong mỗi con người đều ẩn chứa một hạt giống thiện lành chưa từng mất đi. Tin rằng lòng từ có thể làm dịu nỗi đau, rằng lòng bi có thể mở lối cho những tâm hồn đang lạc hướng. Niềm tin ấy không tạo ra phép màu, nhưng làm cho thế giới trở nên nhiệm mầu.

Từ bi chưa bao giờ là điều gì cao xa. Nó không ở tận mây trời, cũng không nằm trong những giáo điều khó hiểu. Nó bắt đầu từ một điều rất nhỏ: đừng làm ai tổn thương, dù chỉ bằng một lời nói vô tâm.

Từ là ban vui.
Bi là cứu khổ.

Nhưng ban vui không chỉ là cho đi của cải. Cứu khổ không chỉ là xoa dịu những thiếu thốn bên ngoài. Từ bi có khi chỉ là ngồi xuống thật yên để lắng nghe một người đang mỏi mệt. Là biết hạ giọng khi cơn nóng giận vừa chạm ngưỡng. Là dừng lại một nhịp trước khi nói ra điều có thể khiến người khác đau lòng rất lâu.

Trong gia đình, nếu mỗi người bớt một câu hơn thua, thêm một phần nhường nhịn, mái ấm sẽ trở nên dịu dàng hơn.
Ngoài xã hội, nếu mỗi người biết thương người như thương chính mình, thế gian này tự nhiên nhẹ bớt những gánh nặng vô hình.

Bức hình có cầu vồng, có hoa nở, có ánh sáng lan tỏa. Nhưng đó không phải là phép lạ từ bên ngoài rơi xuống. Đó là cảnh giới khi tâm người khởi thiện. Khi tâm sáng, cảnh tự nhiên sáng. Khi lòng an, thế giới cũng hiền hòa hơn trong cái nhìn của ta.

Ta thường cầu mong được gia hộ. Nhưng bậc Giác ngộ chỉ soi đường, không bước thay. Con đường ấy dài hay ngắn, xa hay gần, đều tùy vào mỗi bước chân ta đi. Nếu hôm nay ta bớt một ý niệm ganh đua, thêm một hành động giúp người, thì đó đã là sự cúng dường thù thắng nhất.

Từ bi không khiến con người yếu mềm.
Từ bi khiến ta mạnh mẽ theo cách của sự hiền hòa.

Người sống bằng lòng thương không cần tranh giành, bởi họ đã vượt qua cái tôi chật hẹp. Họ không cần phô trương, bởi ánh sáng nơi họ tự nhiên tỏa ra. Sức mạnh ấy không ồn ào, nhưng bền bỉ như dòng nước lặng lẽ mài mòn đá cứng.

Cuộc đời vốn vô thường. Danh lợi rồi cũng phai. Thành bại rồi cũng qua. Chỉ có tình thương là còn đọng lại trong ký ức người khác. Khi nhắm mắt xuôi tay, điều quý giá không phải ta đã nắm giữ được bao nhiêu, mà là ta đã trao đi được bao nhiêu yêu thương.

Nhìn hình ảnh người quỳ trước Phật, ta có thể tự hỏi:

Ta đã từng cúi đầu trước lương tâm mình chưa?
Ta đã từng nói lời xin lỗi khi làm ai đó tổn thương chưa?
Ta đã từng mở lòng tha thứ cho người khiến mình đau chưa?

Chỉ cần một trong ba điều ấy được thực hiện bằng sự chân thành, hạt giống từ bi đã bắt đầu nảy mầm.

Giữa bao bộn bề của đời sống, mong rằng mỗi người vẫn giữ được một đóa sen trong tim. Đóa sen ấy không mọc ở ao hồ xa xôi, mà nở từ chính sự tỉnh thức và yêu thương không điều kiện.

Khi lòng từ bi lan tỏa, thế gian không cần biến đổi quá nhiều. Chỉ cần tâm người đổi khác, nơi ta đứng đã có thể hóa thành một cõi tịnh độ.

Minh Giác

Để lại bình luận đầu tiên

Giaoduyen new

Mời đọc thêm

Xem nhiều

Banner loigioithieu2

Đơn vị tài trợ

D8143c5a 4605 40f1 a1d7 3ac3f55fbd35