Thứ Hai, 05/12/2022, 17:33 (GMT +7)
| Hà Nội,

Bình yên là khi ta không còn cố chấp!

0e2033872db5ebebb2a4

Đi qua một hành trình dài của cuộc đời, có lẽ điều cuối cùng ai cũng mong mỏi chính là được bình yên.

Bình yên tưởng đâu xa xôi lắm, nhưng hiểu cho sâu mới thấy bình yên sẽ đến khi chúng ta chẳng còn cố chấp với cuộc đời.

Sự cố chấp vào cái đúng, cái sai đôi khi chẳng để làm gì cả, cố chấp càng lớn lại thấy càng mệt mỏi, áp lực hơn thôi.

Giống như trong một mối quan hệ vậy, ban đầu ta thấy nó tốt đẹp rồi đến lúc nào đó chợt nhận ra sự giả dối đằng sau, tự nhận ra bản thân mình đang bị ngược đãi, bị lợi dụng…Ấy cũng là lúc ta giận dỗi, ta lồng lộn lên đòi lại sự công bằng cho chính mình. Ấy cũng là lúc ta đau khổ trong vòng suy nghĩ tại sao ta chân thành đổi lại là sự chà đạp, gian dối.

Hay như trong các hoạt động tập thể, ở vị trí của người chủ sự ta thấy có những người nhiệt thành nhưng cũng có những người không mang trọn cái tâm để đồng hành. Thế rồi ta hậm hực với sự vô trách nhiệm ấy, ta tự vấn người khác nhưng ôm bực tức cho mình.

300

Cứ luẩn quẩn trong cảm xúc không hài lòng ấy, bản thân ta tự nhiên mệt mỏi, năng lượng của ta tự nhiên hao hụt, sự tích cực cũng tự nhiên bị đè nén và cuối cùng là tâm chẳng thể bình yên.

Thế mới thấy người ta có cái sai của họ, nhưng bản thân mình cũng lại sai khi cứ cố chấp nhìn vào sai lầm ấy, khơi gợi sai lầm ấy khiến cho tâm – thân của mình chẳng an định.

Sao ta không thay cách nghĩ, đổi cách nhìn.Rằng ai trong chúng ta cũng có mặt tốt và mặt chưa tốt. Thay vì săm soi vào cái chưa tốt của người khác rồi rước phiền muộn cho mình, gieo ác cảm cho người làm mất đi mối quan hệ… ta hãy nhìn nhận vào sự tích cực của họ, để khích lệ mặt tốt ấy phát huy, để tìm được sự đồng điệu, cảm thông và gắn kết.

Nhìn mọi chuyện bằng góc độ khác, ta sẽ hiểu hơn cho lý do khiến họ hành động như thế, đồng cảm hơn với những việc họ đã làm.

Ta chợt nhận ra sự thiếu nhiệt tình của các đồng sự có thể do sức khỏe họ không ổn, có thể do họ đang vướng vào một chuyện buồn, có thể tinh thần của họ hôm đó chưa tốt chứ không phải do tâm không muốn giúp đỡ.

Hoặc có lúc, sự thờ ơ của họ bắt nguồn từ chính chúng ta. Có thể phút chốc nào đó ta đã làm họ không hài lòng, đã khiến họ phải phân vân, đã dập tắt đi lửa nhiệt huyết trong họ chẳng hạn. Đôi khi chỉ một hành động bị hiểu lệch, hiểu sai thôi cũng tự nhiên tạo nên khoảng cách.

Ta chợt nhận ra sự cố chấp đúng – sai chỉ dẫn đến sự rạn nứt trong tình cảm. Học được cách mềm dẻo, tùy người đối nhân xử thế không chỉ có được sự hòa hảo mà bản thân luôn thanh thản, nhẹ nhàng.

Có một sự thật là khi ở một độ tuổi nhất định, đủ trải nghiệm, đã tiếp xúc với đủ loại người thì chỉ cần tiếp xúc vài lần thôi cũng đủ để biết người đó như thế nào rồi. Mặt tốt, mặt xấu đều sẽ dần được phơi bày, nhưng lựa chọn nhìn vào mặt tốt để điều chỉnh mối quan hệ hay cố tình suy xét những mặt xấu rồi quay sang hờn giận, trách móc là do bản thân ta. Rõ ràng sự lựa chọn của chính bản thân  quyết định cả tâm trạng của mình cũng như khả năng duy trì mối quan hệ.

Để đi đến hôm nay, để hiểu thấu chân lý này, nói thực tôi cũng đã từng như nhiều người khác, đã từng buồn bực vì bản thân dùng cả tấm chân tình để đỗi đãi nhưng ngược lại chỉ nhận được sự lọc lừa, dối gian, lợi dụng. Tôi cũng từng suy sụp niềm tin bởi tâm thế đòi hỏi người khác phải nhiệt thành với mình. Khi không được đối xử xứng đáng, ta tự biến mình thành kẻ cay nghiệt, nói xấu người khác… Hệ lụy của nó là sự rạn nứt to lớn, chưa kể tam sao thất bản từ người này sang người khác câu chuyện có thể bị đẩy xa hơn cả sức tưởng tượng.

Đôi lúc nhìn thấy lối sống khôn lỏi, ích kỷ, hẹp hòi, chỉ mong phần lợi thuộc về mình, đôi lúc nghe những lời dối trá, ngon ngọt trên môi nhưng đầy toan tính trong lòng… tôi cảm thấy buồn, cảm thấy không cam tâm rồi cũng có khi trách móc, kể lể với người khác.

Từ chỗ muốn giải tỏa cảm giác ức chế của bản thân mà câu chuyện qua miệng người khác lại trở nên phức tạp, kết quả là mối quan hệ tan rã, không nhìn mặt nhau.

Nhìn nhận lại tôi mới tự hỏi bản thân cuối cùng thì ai đang sai? Rồi nhận ra mình là người sai chứ không phải ai khác. Vì mình không khéo trong cách cư xử, không khéo trong việc cân bằng cảm xúc, tại mình cứ vẫy bùng bùn rồi la lên người bẩn hết rồi. Chúng ta có quyền chọn đứng ở nơi sạch hơn, chọn nơi nào thơm tho hơn cơ mà.

Chưa nói đến khi ra trách móc, giận hờn nói về người khác, tình cảm rạn nứt mất hết tình nghĩa anh em, trái lại còn thành kể thù nói xấu qua nói xấu lại tổn giảm phúc đức, thị phi oán trái.

Tôi dặn lòng nếu không ý thức thay đổi bản thân, ta sẽ mãi bị khổ đau. Hơn ai hết ta phải nhận chân cốt lõi chân thật này, nhìn đời bằng cặp mặt đẹp. Tại sao Đức Phật nhìn tất cả mọi người đều hoan hỉ vì ngài nhìn bằng cặp mắt từ bi. Còn ta nhìn đời và đối đãi thiếu trí tuệ bằng cặp mắt phàm tình cố chấp bảo thủ khổ đau sẽ bên ta mà thôi.

Cuộc sống đừng quá tính toán cho riêng mình, biết nhường một chút, biết vị tha một chút, biết quan tâm người khác một chút, biết lắng nghe thấu hiểu một chút, biết đắc nhân tâm một chút, ta sẽ có an bình và hạnh phúc hơn.

Thế nên, thay vì trở thành người thổi bùng những điều mình không hài lòng thì hãy từ bi, thông cảm, tu tập để mở lòng mình, để đem thái độ, nhận thức lạc quan làm chủ cảm xúc. Điều nên làm là hãy luôn hoan hỉ, bao dung, vị tha và rộng lượng. Khi tâm ta bình yên, cuộc đời sẽ chẳng còn nhiều sóng gió.

Cuộc sống ngắn ngủi, nghĩ đơn giản hay đôi khi chịu thiệt một chút cũng không sao, an yên trong lòng mới là quan trọng.

Thích Quảng Tú.

Chia sẻ:
Facebook
Twitter
WhatsApp
Email
Print

Bình Luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

TÌM KIẾM

ads-300x250